秋雨二首

宋代 张耒
陋巷柴门揜寂寥,一窗风雨晚萧萧。 清秋渐冷尤宜懒,闲日苦长无处消。 乌几青筇扶病弱,素琴黄卷伴逍遥。 交朋南北音书隔,虽有芳樽谁可招。
lòu xiàng chái mén yǎn liáo   chuāng fēng wǎn xiāo xiāo  
qīng qiū jiàn lěng yóu lǎn   xián zhǎng chǔ xiāo  
qīng qióng bìng ruò   qín huáng juǎn bàn xiāo yáo  
jiāo péng nán běi yīn shū   suī yǒu fāng zūn shuí zhāo