秋月曲

宋代 陆游
旧时家住长安城,万户千门秋月明,紫陌朱楼歌吹海,酣宴不觉银河倾。 受降城头更奇绝,莽莽平沙千里月,选兵夜出打番营,铁马蹴冰冰欲裂。 塞月未落成功回,腰鼓横笛如春雷。 长安高楼岂不乐,与此相去何辽哉!丈夫志在垂不朽,漆胡骷髅持饮酒,举头云表飞金盘,痛饮不用思长安。
jiù shí jiā zhù cháng ān chéng   wàn qiān mén qiū yuè míng   zhū lóu chuī hǎi   hān yàn jué yín qīng  
shòu xiáng chéng tóu gèng jué   mǎng mǎng píng shā qiān yuè   xuǎn bīng chū fān yíng   tiě bīng bīng liè  
sāi yuè wèi luò chéng gōng huí   yāo héng chūn léi  
cháng ān gāo lóu   xiāng liáo zāi   zhàng zhì zài chuí xiǔ   lóu chí yǐn jiǔ   tóu yún biǎo fēi jīn pán   tòng yǐn yòng cháng ān