秋月二首 其一

明代 释函是
一片寒光彻,山河影自分。雁翎空里映,鹤唳镜中闻。 藉草明衣露,盈梢湿水云。西风吹浪起,江色白纷纷。
piàn hán guāng chè   shān yǐng fēn yàn líng kōng yìng   jìng zhōng wén    
cǎo míng   yíng shāo shī 湿 shuǐ yún fēng 西 chuī làng jiāng   bái fēn fēn