秋月

宋代 刘敞
暮归欲投息,明月强我行。越陌复度阡,古人知此情。 叩门童奴走,升堂儿女惊。呼酒径就醉,益复招友生。 不可不与饮,子真胜公荣。顾闻四壁间,丝竹金石声。 此非孔子居,那得尔铿轰。夜阑兴不尽,积云解我醒。 噫嘻王子猷,浪得千载名。
guī tóu   míng yuè qiáng xíng yuè qiān   rén zhī qíng
kòu mén tóng zǒu   shēng táng ér jīng jiǔ jìng jiù zuì   zhāo yǒu shēng
yǐn   zhēn shèng gōng róng wén jiān   zhú jīn shí shēng
fēi kǒng   de ěr kēng hōng lán xīng jìn   yún jiě xǐng
wáng yóu   làng qiān zǎi míng