秋雨初霁

宋代 杨万里
松竹阴寒分外苍,芭蕉花湿梦中香。 抽身朱墨尘埃里,入眼山林气味长。 今日更无秋热去,晓晴犹带雨余凉。 却将白发三千丈,缲作霜丝补锦囊。
sōng zhú yīn hán fèn wài cāng   jiāo huā shī 湿 mèng zhōng xiāng  
chōu shēn zhū chén āi   yǎn shān lín wèi zhǎng  
jīn gèng qiū   xiǎo qíng yóu dài liáng  
què jiāng bái sān qiān zhàng   qiāo zuò shuāng jǐn náng