秋园

唐代 吴融
始怜春草细霏霏,不觉秋来绿渐稀。 惆怅撷芳人散尽,满园烟露蝶高飞。
shǐ lián chūn cǎo fēi fēi   jué qiū lái 绿 jiàn
chóu chàng xié fāng rén sàn jìn   mǎn yuán yān dié gāo fēi