秋雨

唐代 李中
竟日散如丝,吟看半掩扉。秋声在梧叶,润气逼书帏。 曲涧泉承去,危檐燕带归。寒蛩悲旅壁,乱藓滑渔矶。 爽欲除幽簟,凉须换熟衣。疏篷谁梦断,荒径独游稀。 偏称江湖景,不妨鸥鹭飞。最怜为瑞处,南亩稻苗肥。
jìng sàn   yín kàn bàn yǎn fēi qiū shēng zài   rùn shū wéi
jiàn quán chéng   wēi yán yàn dài guī hán qióng bēi   luàn xiǎn huá
shuǎng chú yōu diàn   liáng huàn shú shū péng shuí mèng duàn   huāng jìng yóu
piān chēng jiāng jǐng   fáng ōu fēi zuì lián wèi ruì chù   nán dào miáo féi