秋雨

宋代 陆游
山深草木久已荒,昼昏风雨殊未止。 看书不觉向壁卧,煎茶欲罢推枕起。 清心正付竹罏香,漱齿每挹岩泉水。 与世不谐元有命,闭门自适差可喜。 少年痴绝晚乃悟,束缚珠襦均一死。 悠然袖手倚蒲团,洗尽玉关心万里。
shān shēn cǎo jiǔ huāng   zhòu hūn fēng shū wèi zhǐ
kàn shū jué xiàng   jiān chá tuī zhěn
qīng xīn zhèng zhú xiāng   shù chǐ 齿 měi yán quán shuǐ
shì xié yuán yǒu mìng   mén shì chā
shào nián chī jué wǎn nǎi   shù zhū jūn
yōu rán xiù shǒu tuán   jǐn guān xīn wàn