秋雨

宋代 陆游
一秋风雨蔽白日,积水鬼神愁太阴。 寒螿悲鸣草根湿,水鸟暝哭菰丛深。 残年不觉日月逝,病骨惟愁霜露侵。 常有淖糜支旦暮,一毫宁复少年心?
qiū fēng bái   shuǐ guǐ shén chóu tài yīn
hán jiāng bēi míng cǎo gēn shī 湿   shuǐ niǎo míng cóng shēn
cán nián jué yuè shì   bìng wéi chóu shuāng qīn
cháng yǒu nào zhī dàn   háo níng shào nián xīn