秋雨

唐代 薛能
宿雨觉才初,亭林忽复徐。簇声诸树密,悬滴四檐疏。 省漏疑方丈,愁炊问斗储。步难多入屐,窗浅欲飘书。 动蠖苍苔静,藏蚕落叶虚。吹交来翕习,雷慢歇踌躇。 滞已妨行路,晴应好荷锄。醉楼思蜀客,鯹市想淮鱼。 径草因缘合,栏花自此除。有形皆霢霂,无地不污潴。 境晦宜甘寝,风清□退居。我魂惊晓簟,邻话喜秋蔬。 既用功成岁,旋应惨变舒。仓箱足可恃,归去傲吾庐。
宿 jué cái chū   tíng lín shēng zhū shù   xuán yán shū
shěng lòu fāng zhang   chóu chuī wèn dǒu chǔ nán duō   chuāng qiǎn piāo shū
dòng huò cāng tái jìng   cáng cán luò chuī jiāo lái   léi màn xiē chóu chú
zhì fáng xíng   qíng yīng hǎo chú zuì lóu shǔ   xīng shì xiǎng huái
jìng cǎo yīn yuán   lán huā chú yǒu xíng jiē mài   zhū
jìng huì gān qǐn   fēng qīng   tuì 退 hún jīng xiǎo diàn   lín huà qiū shū
yòng gōng chéng suì   xuán yīng cǎn biàn shū cāng xiāng shì   guī ào