秋萤引

唐代 刘禹锡
汉陵秦苑遥苍苍,陈根腐叶秋萤光。夜空寥寂金气净, 千门九陌飞悠扬。纷纶晖映互明灭,金炉星喷镫花发。 露华洗濯清风吹,低昂不定招摇垂。高丽罘罳照珠网, 斜历璇题舞罗幌。曝衣楼上拂香裙,承露台前转仙掌。 槐市诸生夜读书,北窗分明辨鲁鱼。行子东山起征思, 中郎骑省悲秋气。铜雀人归自入帘,长门帐开来照泪。 谁言向晦常自明,儿童走步娇女争。天生有光非自衒, 远近低昂暗中见。撮蚊妖鸟亦夜起,翅如车轮而已矣。
hàn líng qín yuàn yáo cāng cāng   chén gēn qiū yíng guāng kōng liáo jīn jìng  
qiān mén jiǔ fēi yōu yáng fēn lún huī yìng míng miè   jīn xīng pēn dèng huā
huá zhuó qīng fēng chuī   áng dìng zhāo yáo chuí gāo zhào zhū wǎng  
xié xuán luó huǎng lóu shàng xiāng qún   chéng tái qián zhuǎn xiān zhǎng
huái shì zhū shēng shū   běi chuāng fēn míng biàn háng dōng shān zhēng  
zhōng láng shěng bēi qiū tóng què rén guī lián   cháng mén zhàng kāi lái zhào lèi
shuí yán xiàng huì cháng míng   ér tóng zǒu jiāo zhēng tiān shēng yǒu guāng fēi xuàn  
yuǎn jìn áng àn zhōng jiàn cuō wén yāo niǎo   chì chē lún ér