秋莺诗

宋代 李廌
秋日生春意,林间闻晓莺。 奈何时序晚,不及候虫鸣。 摇落无多感,芳菲会满城。 好音宜自默,反舌可无声。
qiū shēng chūn   lín jiān wén xiǎo yīng  
nài shí wǎn   hòu chóng míng  
yáo luò duō gǎn   fāng fēi huì mǎn chéng  
hào yīn   fǎn shé shēng