秋莺

宋代 刘敞
高举慕求友,翩然辞谷中。那知改春序,又复到秋风。 节物感归燕,异声嗟远鸿。归非今正好,霜露脱梧桐。
gāo qiú yǒu   piān rán zhōng zhī gǎi chūn yòu   dào qiū fēng    
jié gǎn guī yàn   shēng jiē yuǎn hóng 鸿 guī fēi jīn zhèng hǎo shuāng   tuō tóng