秋阴

宋代 陆游
陂泽秋容淡,郊原晓气清。 雨来鸠有语,社近燕无情。 拄杖扶腰痛,渔舟照眼明。 苦吟缘病辍,随意或诗成。
bēi qiū róng dàn   jiāo yuán xiǎo qīng
lái jiū yǒu   shè jìn yàn qíng
zhǔ zhàng yāo tòng   zhōu zhào yǎn míng
yín yuán bìng chuò   suí huò shī chéng