秋意二首 其二

宋代 李纲
清霜夜落梧楸树,脱叶惊风陨如雨。一番扫尽一番新,策杖闲将黄叶数。
qīng shuāng luò qiū shù   tuō jīng fēng yǔn fān sǎo jǐn fān xīn   zhàng xián jiāng huáng shù