秋意

宋代 胡仲参
梧叶飘残客梦惊,拥衾危坐到天明。 片心除是眉头识,万感都从念脚生。 江上鲈肥销旅况,楼前雁过带边声。 挑灯无语闲商略,谋国谋家底计成。
piāo cán mèng jīng   yōng qīn wēi zuò dào tiān míng  
piàn xīn chú shì méi tóu shí   wàn gǎn dōu cóng niàn jiǎo shēng  
jiāng shàng féi xiāo kuàng   lóu qián yàn guò dài biān shēng  
tiǎo dēng xián shāng lüè   móu guó móu jiā chéng