秋夜醉归,有感而赋

唐代 牟融
衔杯谁道易更阑,沉醉归来不自欢。惆怅后时孤剑冷, 寂寥无寐一灯残。竹窗凉雨鸣秋籁,江郭清砧捣夜寒。 多少客怀消不得,临风搔首浩漫漫。
xián bēi shuí dào gēng lán   chén zuì guī lái huān chóu chàng hòu shí jiàn lěng  
liáo mèi dēng cán zhú chuāng liáng míng qiū lài   jiāng guō qīng zhēn dǎo hán
duō shǎo huái 怀 xiāo   lín fēng sāo shǒu hào màn màn