秋夜与空舟弄泉于北溪之上赋是诗

宋代 赵文
四更欲尽草露湿,万籁不鸣山月闲。 往往虎蹄留道上,时时人语出林间。
gēng jǐn cǎo shī 湿   wàn lài míng shān yuè xián  
wǎng wǎng liú dào shàng   shí shí rén chū lín jiān