秋夜雨(客有道秋夜雨古词,因用其韵,而不知角之为阁也。并付一笑)

宋代 吴潜
云头电掣如金索。须臾天尽帏幕。一凉恩到骨,正骤雨、盆倾檐角。 桃笙今夜难禁也,赖醉乡、情分非薄。清梦何处托。又只是、故园篱落。
yún tóu diàn chè jīn suǒ tiān jǐn wéi liáng ēn dào   zhèng zhòu pén qīng yán jiǎo
táo shēng jīn nán jìn   lài zuì xiāng qíng fèn fēi báo qīng mèng chǔ tuō yòu zhǐ shì yuán luò