秋夜雨

宋代 蒋捷
髹车转急风如噎。冰丝松藕新雪。有人凉满袖,怕汗湿、红绡犹撧。 三更梦断敲荷雨,细听来、疏点还歇。茉莉标致别。占断了、纱厨香月。
xiū chē zhuǎn fēng bīng sōng ǒu xīn xuě yǒu rén liáng mǎn xiù   hàn shī 湿 hóng xiāo yóu juē
sān gēng mèng duàn qiāo   tīng lái shū diǎn hái xiē biāo zhì bié zhàn duàn le shā chú xiāng yuè