秋夜谣

明代 释函是
万里无片云,青霄非所择。今古一同然,当秋显精色。 归鸟空中真,流星界天石。湖水入孤帆,水中天更碧。 遥光射群峦,万木生寒栗。俯仰失从来,敛襟恣吾适。
wàn piàn yún   qīng xiāo fēi suǒ jīn tóng rán dāng   qiū xiǎn jīng    
guī niǎo kōng zhōng zhēn   liú xīng jiè tiān shí shuǐ fān shuǐ   zhōng tiān gèng    
yáo guāng shè qún luán   wàn shēng hán yǎng shī cóng lái liǎn   jīn shì