秋野五首

唐代 杜甫
秋野日疏芜,寒江动碧虚。系舟蛮井络,卜宅楚村墟。 枣熟从人打,葵荒欲自锄。盘餐老夫食,分减及溪鱼。 易识浮生理,难教一物违。水深鱼极乐,林茂鸟知归。 吾老甘贫病,荣华有是非。秋风吹几杖,不厌此山薇。 礼乐攻吾短,山林引兴长。掉头纱帽仄,曝背竹书光。 风落收松子,天寒割蜜房。稀疏小红翠,驻屐近微香。 远岸秋沙白,连山晚照红。潜鳞输骇浪,归翼会高风。 砧响家家发,樵声个个同。飞霜任青女,赐被隔南宫。 身许麒麟画,年衰鸳鹭群。大江秋易盛,空峡夜多闻。 径隐千重石,帆留一片云。儿童解蛮语,不必作参军。
qiū shū   hán jiāng dòng zhōu mán jǐng luò   zhái chǔ cūn
zǎo shú cóng rén   kuí huāng chú pán cān lǎo shí   fēn jiǎn
shí shēng   nán jiào wéi shuǐ shēn   lín mào niǎo zhī guī
lǎo gān pín bìng   róng huá yǒu shì fēi qiū fēng chuī zhàng   yàn shān wēi
yuè gōng duǎn   shān lín yǐn xīng cháng diào tóu shā mào   bèi zhú shū guāng
fēng luò shōu sōng   tiān hán fáng shū xiǎo hóng cuì   zhù jìn wēi xiāng
yuǎn àn qiū shā bái   lián shān wǎn zhào hóng qián lín shū hài làng   guī huì gāo fēng
zhēn xiǎng jiā jiā   qiáo shēng tóng fēi shuāng rèn qīng   bèi nán gōng
shēn lín huà   nián shuāi yuān qún jiāng qiū shèng   kōng xiá duō wén
jìng yǐn qiān zhòng shí   fān liú piàn yún ér tóng jiě mán   zuò cān jūn