秋夜五鼓初起坐堂上至旦

宋代 陆游
蒸郁不可过,开门星满天。 身还倚藤杖,手自酌岩泉。 鸡唱犹相续,鸦飞忽已翩。 事随朝日出,佳思复茫然。
zhēng guò   kāi mén xīng mǎn tiān
shēn hái téng zhàng   shǒu zhuó yán quán
chàng yóu xiāng   fēi piān
shì suí cháo chū   jiā máng rán