秋夜晚泊

唐代 杜荀鹤
一望一苍然,萧骚起暮天。远山横落日,归鸟度平川。 家是去秋别,月当今夕圆。渔翁似相伴,彻晓苇丛边。
wàng cāng rán   xiāo sāo tiān yuǎn shān héng luò   guī niǎo píng chuān
jiā shì qiū bié   yuè dāng jīn yuán wēng shì xiāng bàn   chè xiǎo wěi cóng biān