秋夜听冷恊律弹琴分韵得夜字

明代 刘基
秋清众籁寂,华月耿遥夜。玉琴奏瑶席,逸响发高榭。 微微风入林,稍稍泉出罅。关关黄鸟春,嘒嘒玄蝉夏。 幽忧北酆语,赫怒西楚咤。初疑广寒府,和銮起仙驾。 忽惊龙腾霄,雷电劈太华。凄凉汉宫女,万里异国嫁。 逍遥商山老,芝歌意闲暇。斯须变暄凉,要妙夺造化。 终焉返淳朴,瑚琏在缫藉。郑卫失其淫,仪秦失其诈。 虎狼失其攫,乌鸢失其嚇。大音信希声,馀美甘如蔗。 持此涤尘心,永与筝笛谢。
qiū qīng zhòng lài   huá yuè gěng yáo qín zòu yáo   xiǎng gāo xiè
wēi wēi fēng lín   shāo shāo quán chū xià guān guān huáng niǎo chūn   huì huì xuán chán xià
yōu yōu běi fēng   西 chǔ zhà chū guǎng 广 hán   luán xiān jià
jīng lóng téng xiāo   léi diàn tài huá liáng hàn gōng   wàn guó jià
xiāo yáo shāng shān lǎo   zhī xián xiá biàn xuān liáng   yào miào duó zào huà
zhōng yān fǎn chún   liǎn zài sāo jiè zhèng wèi shī yín   qín shī zhà
láng shī jué   yuān shī xià yīn xìn shēng   měi gān zhè
chí chén xīn   yǒng zhēng xiè