秋夜书事

宋代 冯时行
灯暗文书隔縠罗,寒欹竹枕倦吟哦。 本来无事消魂得,作意撩人奈雨何。 二十五声秋点冷,百千万绪客愁多。 海山寂宽应如此,琴自无弦一放歌。
dēng àn wén shū luó   hán zhú zhěn juàn yín é
běn lái shì xiāo hún   zuò liáo rén nài
èr shí shēng qiū diǎn lěng   bǎi qiān wàn chóu duō
hǎi shān kuān yīng   qín xián fàng