秋夜述古

元代 明本
蛩声唧唧,雁声呖呖。病叶落空阶,清籁鸣空隙。客来叩我白云房,三绕禅床振金锡。 玄音落落不覆藏,更加一语成狼藉。拟来此处寻声迹,万里秋风有何极。 丈夫何事不肯休,直欲参天起荆棘。九载少林穷的的,一宿曹溪浮逼逼。 偃溪流水香严击,切忌随他那边觅。良由眼听与心闻,疾燄过风俱莫及。 威音那畔空劫前,底事何曾异今日。幻住道人都不识,柴扉昼掩千山碧。 寒莎叶底露沈沈,烟外数声牛背笛。客既无言我亦休,横眠一觉青茅席。 梦里忽闻萧骚淅沥何处生?觉来元是山雨四阎声滴滴。
qióng shēng   yàn shēng bìng luò kōng jiē qīng   lài míng kòng lái kòu bái yún fáng sān rào   chán chuáng zhèn jīn      
xuán yīn luò luò cáng   gèng jiā chéng láng lái chù xún shēng wàn   qiū fēng yǒu    
zhàng shì kěn xiū   zhí cān tiān jīng jiǔ zài shǎo lín qióng   xiǔ cáo 宿 bi    
yǎn liú shuǐ xiāng yán   qiè suí biān liáng yóu yǎn tīng xīn wén   yàn guò fēng    
wēi yīn pàn kōng jié qián   shì zēng jīn huàn zhù dào rén dōu shí chái   fēi zhòu yǎn qiān shān    
hán shā shěn shěn   yān wài shù shēng niú bèi yán xiū héng   mián jiào qīng máo    
mèng wén xiāo sāo chǔ shēng   jué lái yuán shì shān yán shēng