秋夜诗 其一

魏晋 湛方生
悲九秋之为节。物凋悴而无荣。岭颓鲜而殒绿。木倾柯而落英。 履代谢以惆怅。睹摇落而兴情。信皋壤而感人。乐未毕而哀生。 秋夜清兮何秋夕之转长。夜悠悠而难极。月皦皦而停光。 播商气以清温。扇高风以革凉。水激波以成涟。露凝结而为霜。 凡有生而必凋。情何感而不伤。苟灵符之未虚。孰兹恋之可忘。 何天悬之难释。思假畅之冥方。拂尘衿于玄风。散近滞于老庄。 揽逍遥之宏维。总齐物之大纲。同天地于一指。等太山于毫芒。 万虑一时顿渫。情累豁焉都忘。物我泯然而同体。 岂复寿夭于彭殇。
bēi jiǔ qiū zhī wèi jié diāo cuì ér róng lǐng tuí xiān ér yǔn 绿 qīng ér luò yīng
dài xiè chóu chàng yáo luò ér xīng qíng xìn gāo rǎng ér gǎn rén wèi ér āi shēng
qiū qīng qiū zhī zhuǎn zhǎng yōu yōu ér nán yuè jiǎo jiǎo ér tíng guāng
shāng qīng wēn shàn gāo fēng liáng shuǐ chéng lián níng jié ér wèi shuāng
fán yǒu shēng ér diāo qíng gǎn ér shāng gǒu líng zhī wèi shú liàn zhī wàng
tiān xuán zhī nán shì jiǎ chàng zhī míng fāng chén jīn xuán fēng sàn jìn zhì lǎo zhuāng
lǎn xiāo yáo zhī hóng wéi zǒng zhī gāng tóng tiān zhǐ děng tài shān háo máng
wàn shí dùn xiè qíng lèi huō yān dōu wàng mǐn rán ér tóng
shòu 寿 yāo péng shāng