秋夜省直同李申二子登白云楼分韵得秋字

明代 王世贞
何当白云吏,同上白云楼。海月分余坐,天风揽客裘。 语来高岭失,曲罢片鸿愁。刁斗期门夜,流黄永巷秋。 玉绳寒不落,金掌净堪收。未数陈登卧,聊为王粲游。 他时念历落,非土怅淹留。岁月孤踪并,乾坤万象稠。 尔曹珠炯炯,珍重欲谁投。
dāng bái yún   tóng shàng bái yún lóu hǎi yuè fèn zuò tiān   fēng lǎn qiú    
lái gāo lǐng shī   piàn hóng 鸿 chóu diāo dǒu mén liú   huáng yǒng xiàng qiū    
shéng hán   jīn zhǎng jìng kān shōu wèi shù chén dēng liáo   wèi wáng càn yóu    
shí niàn luò   fēi chàng yān liú suì yuè zōng bìng qián   kūn wàn xiàng chóu    
ěr cáo zhū jiǒng jiǒng   zhēn zhòng shuí tóu