秋夜山居

宋代 郑刚中
路转城西一里馀,不妨山径自崎岖。 四邻酒熟人常笑,万木秋深叶不枯。 空翠入窗浓欲滴,夜凉扶月静尤孤。 有时虽是风翻屋,赖我元无屋上乌。
zhuǎn chéng 西   fáng shān jìng
lín jiǔ shú rén cháng xiào   wàn qiū shēn
kōng cuì chuāng nóng   liáng yuè jìng yóu
yǒu shí suī shì fēng fān   lài yuán shàng