秋夜三首 其一

宋代 孙觌
山寒蔼瞑姿,枫老带涨痕。兰摧桂亦折,往往归其根。 万籁各收声,一气中自存。鼻斤无可斲,尻驾不复奔。 孤光照独夜,月落低金盆。
shān hán ǎi míng 姿   fēng lǎo dài zhǎng hén lán cuī guì zhé   wǎng wǎng guī gēn
wàn lài shōu shēng   zhōng cún jīn zhuó   kāo jià bēn
guāng zhào   yuè luò jīn pén