秋夜牵情

宋代 朱淑贞
纤纤新月挂黄昏, 人在幽闺欲断魂。 笺素拆封还又改, 酒杯慵举却重温。 灯花占断烧心事, 罗袖长供挹泪痕。 益悔风流多不足, 须知恩爱是愁根。
xiān xiān xīn yuè guà huáng hūn  
rén zài yōu guī duàn hún
jiān chāi fēng hái yòu gǎi  
jiǔ bēi yōng què chóng wēn
dēng huā zhàn duàn shāo xīn shì  
luó xiù zhǎng gōng lèi hén
huǐ fēng liú duō  
zhī ēn ài shì chóu gēn