秋夜遣怀

宋代 陆游
江云傍檐山雨细,羁客空堂卧荒翳。 心如秋燕不安巢,迹似春萍本无柢。 官身奔走何时定,病眼蒙笼惟欲闭。 壮游不复记坠鞭,夜语谁能怀拥髻?诗情已减但微吟,酒戒渐坚才小哜。 从今更拟著幽襌,半世伥伥真误计。
jiāng yún bàng yán shān   kōng táng huāng
xīn qiū yàn ān cháo   shì chūn píng běn
guān shēn bēn zǒu shí dìng   bìng yǎn méng lóng wéi
zhuàng yóu zhuì biān   shuí néng huái 怀 yōng   shī qíng jiǎn dàn wēi yín   jiǔ jiè jiàn jiān cái xiǎo
cóng jīn gèng zhù yōu dān   bàn shì chāng chāng zhēn