秋夜南溪席上听邬和卿胡琴歌时和卿留袁城将归西昌

元代 刘崧
空山无云风叶静,酒行高堂烛垂烬。邬郎起控二弦琴,一曲新声发孤咏。 泠泠滴滴弦初调,欲语乍吞声忽飘。龙头宛曲转秋玉,马尾振荡回春娇。 萦纡往复腾袅袅,宫换商移破清悄。綵鸾笑侣出花间,断雁呼群入云杪。 满堂宾客惨不哗,侧耳如到仙人家。乃知胡中歌敕勒,不独马上传琵琶。 我从往年客燕蓟,羌笛戎歌乱人意。归来华发映清尊,坐感商音一流涕。 邬郎好手早得名,岂可久滞宜阳城。太常此去徵绝艺,会奏法曲升天行。
kōng shān yún fēng jìng   jiǔ xíng gāo táng zhú chuí jìn láng kòng èr xián qín   xīn shēng yǒng
líng líng xián chū diào   zhà tūn shēng piāo lóng tóu wǎn zhuǎn qiū   wěi zhèn dàng huí chūn jiāo
yíng wǎng téng niǎo niǎo   gōng huàn shāng qīng qiāo cǎi luán xiào chū huā jiān   duàn yàn qún yún miǎo
mǎn táng bīn cǎn huā   ěr dào xiān rén jiā nǎi zhī zhōng chì   shàng chuán pa
cóng wǎng nián yàn   qiāng róng luàn rén guī lái huá yìng qīng zūn   zuò gǎn shāng yīn liú
láng hǎo shǒu zǎo míng   jiǔ zhì yáng chéng tài cháng zhēng jué   huì zòu shēng tiān xíng