秋夜冥客歌

宋代 董嗣杲
宾从齐声歌提壶,有酒在樽殽在厨。 秋高广寒桂子落,时零金粟成泥涂。 秋空月露炯冰玉,情深莫出南山屋。 自驻南山持酒户,愁人惊糁陶家菊。 花枝易空人易老,人生安得无丑好。 只须傲兀醉乾坤,人老花空如电扫。
bīn cóng shēng   yǒu jiǔ zài zūn xiáo zài chú  
qiū gāo guǎng 广 hán guì luò   shí líng jīn chéng  
qiū kōng yuè jiǒng bīng   qíng shēn chū nán shān  
zhù nán shān chí jiǔ   chóu rén jīng sǎn táo jiā  
huā zhī kōng rén lǎo   rén shēng ān chǒu hǎo  
zhǐ ào zuì qián kūn   rén lǎo huā kōng diàn sǎo