秋夜怀友

唐代 马吉甫
故人在天末,空庭明月时。白云劳寤寐,芳树歇华滋。 蟋蟀鸣秋草,蜘蛛弄晓丝。菊花应可汎,留兴待□□。
rén zài tiān   kōng tíng míng yuè shí bái yún láo mèi   fāng shù xiē huá
shuài míng qiū cǎo   zhī zhū nòng xiǎo huā yīng fàn   liú xīng dài