秋夜感怀柬石末公申之

明代 刘基
不寐知夜长,起视天宇阔。 散漫草上风,朦胧云间月。 寒禽鸣疏树,黄叶堕阶闼。 俯仰观群物,惆怅不敢发。 谁云蝼蚁壤,能使泰山幰。 苍鹰铩六翮,狡兔营三窟。 何当威弧正,王旅得肆伐。 箘簵捴虽微材,尚可施羽筈。 岂意风浪舟,心犹隔胡越。 士生非金玉,有足难自达。 周嫠不恤纬,楚放常怀阙。 平生葵藿情,忍与霜露歇。 玄冰胶坤轴,非君孰能斡?申章匪繁辞,悲愤不可遏。
mèi zhī zhǎng   shì tiān kuò
sǎn màn cǎo shàng fēng   méng lóng yún jiān yuè
hán qín míng shū shù   huáng duò jiē
yǎng guān qún   chóu chàng gǎn
shuí yún lóu rǎng   néng shǐ 使 tài shān xiǎn
cāng yīng shā liù   jiǎo yíng sān
dāng wēi zhèng   wáng
jùn zǒng suī wēi cái   shàng shī kuò
fēng làng zhōu   xīn yóu yuè
shì shēng fēi jīn   yǒu nán
zhōu wěi   chǔ fàng cháng huái 怀 quē
píng shēng kuí huò qíng   rěn shuāng xiē
xuán bīng jiāo kūn zhóu   fēi jūn shú néng   shēn zhāng fěi fán   bēi fèn è