秋夜读书有感

宋代 陆游
齿发凋残志有余,一编聊复遂吾初。 老来每恨无同学,梦里犹曾得异书。 家世偏憎慕青紫,儿童切莫话龙猪。 正令世世皆农圃,廉让何妨化里闾。
chǐ 齿 diāo cán zhì yǒu   biān liáo suì chū
lǎo lái měi hèn tóng xué   mèng yóu céng shū
jiā shì piān zēng qīng   ér tóng qiè huà lóng zhū
zhèng lìng shì shì jiē nóng   lián ràng fáng huà