秋夜读书三首 其一

唐代 王质
不须薄浣少纤尘,时复閒行更脚轻。树有凉声常摵摵,灯无热意但荧荧。 土松瘦菜从头长,地净幽泓澈底清。月化日迁人不觉,却于草木见先惊。
báo huàn shǎo xiān chén   shí xián xíng gèng jiǎo qīng shù yǒu liáng shēng cháng shè shè   dēng dàn yíng yíng
sōng shòu cài cóng tóu zhǎng   jìng yōu hóng chè qīng yuè huà qiān rén jué   què cǎo jiàn xiān jīng