秋夜读书三首 其三

唐代 王质
无嫌乌帽走黄尘,尘外尘中总有人。口但轻轻吹鸟毳,肠休轧轧转车轮。 漫张明月清风眼,试玩游丝落絮身。半夜妙心花忽发,十方一刹现浑银。
xián mào zǒu huáng chén   chén wài chén zhōng zǒng yǒu rén kǒu dàn qīng qīng chuī niǎo cuì   cháng xiū zhuǎn chē lún
màn zhāng míng yuè qīng fēng yǎn   shì wán yóu luò shēn bàn miào xīn huā   shí fāng shā xiàn hún yín