秋夜读书

宋代 陆游
一雨濯残热,秋气忽已深。 青灯照空廊,重露滴高林。 危坐读周易,会我平生心。 夜分徐掩卷,闲弄床上琴。 帘外初斜河,屋头已横参。 人生每如此,利欲安能侵!
zhuó cán   qiū shēn  
qīng dēng zhào kōng láng   zhòng gāo lín  
wēi zuò zhōu   huì píng shēng xīn  
fēn yǎn juàn   xián nòng chuáng shàng qín  
lián wài chū xié   tóu héng cān  
rén shēng měi   ān néng qīn