秋夜对酒用前韵

宋代 杨冠卿
夜雨急复疏,檐溜秋声滴。 虚堂梦乍惊,青灯余四壁。 牢愁推不去,濁酒讵能涤。 蒲萄出西凉,瓶耻无余沥。 兀坐倚枯木,栖心寄禅寂。
shū   yán liù qiū shēng  
táng mèng zhà jīng   qīng dēng  
láo chóu tuī   zhuó jiǔ néng  
táo chū 西 liáng   píng chǐ  
zuò   xīn chán