秋夜白雪楼同许右史袭茂才分韵 其一

明代 李攀龙
林烟既曳绡,湖霞亦披绛。鸡犬静荒村,蓬蒿翳深巷。 烧微见月出,钟清识霜降。各称浮白乐,未觉呼卢戆。 更赋梁园雪,如流华渚虹。预愁还城邑,车马纷相撞。
lín yān xiāo   xiá jiàng quǎn jìng huāng cūn   péng hāo shēn xiàng
shāo wēi jiàn yuè chū   zhōng qīng shí shuāng jiàng chēng bái   wèi jué gàng
gēng liáng yuán xuě   liú huá zhǔ hóng chóu hái chéng   chē fēn xiāng zhuàng