秋夜

宋代 胡仲弓
欹枕卧明月,西风拂帐尘。 病因贫作崇,閒与懒为邻。 意少吟难足,愁多梦不真。 数声窗外竹,恼杀断肠人。
zhěn míng yuè   西 fēng zhàng chén  
bìng yīn pín zuò chóng   xián lǎn wèi lín  
shǎo yín nán   chóu duō mèng zhēn  
shù shēng chuāng wài zhú   nǎo shā duàn cháng rén