秋夜

宋代 高翥
老去惊秋白发添,不禁凉吹逼疏帘。 楼高幸自蛩声远,争奈梧桐又傍檐。
lǎo jīng qiū bái tiān   jīn liáng chuī shū lián  
lóu gāo xìng qióng shēng yuǎn   zhēng nài tóng yòu bàng yán