秋夜

宋代 陆游
高屐枯筇一老翁,灯前自笑发如蓬。 泠泠月浸荒庭竹,淅淅风凋古井桐。 病思未苏秋尚浅,醉魂初醒夜方中。 故人万里无消息,便拟江头问断鸿。
gāo qióng lǎo wēng   dēng qián xiào péng  
líng líng yuè jìn huāng tíng zhú   fēng diāo jǐng tóng  
bìng wèi qiū shàng qiǎn   zuì hún chū xǐng fāng zhōng  
rén wàn xiāo xi   biàn 便 jiāng tóu wèn duàn hóng 鸿