秋夜

清代 觉罗舒敏
秋风秋雨逗秋寒,拥被才醒夜未阑。老屋镫昏蛩语涩,荒城笳断雁声酸。 壮怀磊落知心少,世路崎岖入脚难。屈指愁肠真百结,年来乡里幸平安。
qiū fēng qiū dòu qiū hán   yōng bèi cái xǐng wèi lán lǎo dèng hūn qióng   huāng chéng jiā duàn yàn shēng suān
zhuàng huái 怀 lěi luò zhī xīn shǎo   shì jiǎo nán zhǐ chóu cháng zhēn bǎi jié   nián lái xiāng xìng píng ān