秋夜

唐代 韦应物
暗窗凉叶动,秋天寝席单。忧人半夜起,明月在林端。 一与清景遇,每忆平生欢。如何方恻怆,披衣露更寒。
àn chuāng liáng dòng   qiū tiān qǐn dān yōu rén bàn   míng yuè zài lín duān
qīng jǐng   měi píng shēng huān fāng chuàng   gèng hán