秋崖先生招饮荷葭坞席上赋诗

宋代 吴龙翰
相公潭水清于玉,翠屏四面环书屋。 石梯幽幽登苍崖,老树晴烟千顷绿。 好花对人无俗姿,春色盈盈囿虚谷。 归来庭院碧参差,八窗玲珑有修竹。 先生长啸临清流,茱萸辛夷香满洲。 浪呼迪辈偕春游,绿醅深注碧玉瓯。 我醉起舞相劝酬,愿祝先生相业侔伊周。 运留侯帷幄之筹,横莱公野水之舟。 莫负苍生望安石,东山高卧凌清秋。
xiàng gōng tán shuǐ qīng   cuì píng miàn huán shū  
shí yōu yōu dēng cāng   lǎo shù qíng yān qiān qǐng 绿  
hǎo huā duì rén 姿   chūn yíng yíng yòu  
guī lái tíng yuàn cēn   chuāng líng lóng yǒu xiū zhú  
xiān sheng cháng xiào lín qīng liú   zhū xīn xiāng mǎn zhōu  
làng bèi xié chūn yóu   绿 pēi shēn zhù ōu  
zuì xiāng quàn chóu   yuàn zhù xiān sheng xiāng móu zhōu  
yùn liú hòu wéi zhī chóu   héng lái gōng shuǐ zhī zhōu  
cāng shēng wàng ān shí   dōng shān gāo líng qīng qiū