秋夕西斋与僧神静游

唐代 韦应物
晨登西斋望,不觉至夕曛。正当秋夏交,原野起烟氛。 坐听凉飙举,华月稍披云。漠漠山犹隐,滟滟川始分。 物幽夜更殊,境静兴弥臻。息机非傲世,于时乏嘉闻。 究空自为理,况与释子群。
chén dēng 西 zhāi wàng   jué zhì xūn zhèng dāng qiū xià jiāo   yuán yān fēn
zuò tīng liáng biāo   huá yuè shāo yún shān yóu yǐn   yàn yàn chuān shǐ fēn
yōu gèng shū   jìng jìng xīng zhēn fēi ào shì   shí jiā wén
jiū kōng wéi   kuàng shì qún